Một số kinh nghiệm rút ra khi đầu tư cổ phiếu

ĐÁNH ĐẤM LIỆU CÓ NÊN?

Học và luyện võ để làm gì?
Với số đông, có lẽ lý do chính là để giữ/nâng cao sức khỏe, để tự bảo vệ mình.
Với một số khác thì là đam mê, là nghề nghiệp
Và với một số là để giương oai, gây sự.

Liên hệ cũng thấy hao hao giống với chuyện đầu tư.

Các trò học đầu tư:
Nhiều người học và thực hành để sức khỏe tài chính ngày càng tốt hơn, tránh bị lừa.
Với một số thì là đam mê, là nghề nghiệp.
Cũng có 1 số học để muốn chiến đấu với thị trường, với người khác.

Các thầy dạy đầu tư:
Thầy dạy theo hướng thực hành như một phần của cuộc sống,
Thầy dạy theo hướng nghề nghiệp,
Thầy dạy trò đi đánh đấm.

Số học để đi đánh đấm thì hầu hết đều bị đời đập và/hoặc thầy đập cho te tua.

(From Mr. VĐT)

2 Likes

(From Mr. VVT)

CẦN MỘT TƯ DUY ĐÚNG NGAY TỪ ĐẦU HOẶC KHI BẮT ĐẦU LÀM LẠI
Khi danh mục còn lại của tôi là Nợ thì tôi nhận ra mình đã sai tư duy ngay từ đầu, dẫn đến chủ quan, dẫn đến quản lý vốn kém, dẫn đến giao dịch theo cảm xúc.
Khi mới tham gia thị trường hoặc khi giao dịch không hiệu quả, chúng ta thường đi tìm phương pháp mới và loay hoay thay đổi phương pháp. Rồi sau đó thì lỗ vẫn hoàn lỗ bởi phương pháp chỉ là phần ngọn. Cái bạn cần thay đổi là phần gốc: phải TƯ DUY ĐÚNG.
Tôi nhận ra 5 điều cần phải tư duy đúng ngay từ đầu hoặc nên trang bị kỹ trước khi tiếp tục đầu tư, đứng dậy từ đống nợ nần:

1/ Hạn chế tối đa tiền vay (vay tiền người quen hay vay margin).
Margin của các cty chứng khoán thực tế là một trò lừa tâm lý khéo léo. Cơ chế giống như tiêu dùng thẻ visa trả sau. Nó làm giảm đi hoặc mất cảm giác sót tiền lúc chi tiêu.
Margin được thiết kế trộn lẫn vào sức mua chung. Thực tế bạn chỉ mua được 10.000 cổ nhưng khi đặt lệnh ở tài khoản margin nó hiện số lượng cổ phiếu có thể mua là 30.000, điều này kích thích lòng tham, cảm xúc trỗi dậy và bạn sử dụng hết margin lúc nào không biết. Và mỗi khi cổ phiếu giảm 20% thì tiền của bạn đã mất 60% rồi.

2/ Bỏ tư duy mua đáy - bán đỉnh.
Tham thì thâm. Không chỉ đúng trong cuộc sống mà trong chứng khoán cũng vậy.
Nhiều người vẫn ngây thơ tin là có chuyên gia nào đó biết đỉnh - đáy. Hiểu đúng thì chỉ có thể phỏng đoán vùng giá đỉnh, vùng giá đáy.
Cách giao dịch khôn ngoan là “bán sớm” chia nhiều điểm bán khi giá vẫn còn tăng nhưng có tín hiệu tạo đỉnh. Mua thăm dò chia ra nhiều lần khi có tín hiệu tạo đáy.

3/ Bỏ tư duy giàu nhanh.
Thông kê sau 5 năm, hơn 90% nhà giao dịch thua lỗ vì tư duy này. Thị trường là một cuộc chiến khốc liệt. Cạm bẫy giăng khắp nơi. Không chỉ đội lái, truyền thông đưa tin sai lệch mà cạm bẫy còn đến từ bên trong chính bạn là cảm xúc thôi thúc mua bán.
Làm giàu không thể vội vàng, không có thành công sau một đêm. Nếu bạn không phải môi giới chuyên nghiệp hãy tìm cho mình một đam mê, một lý tưởng sống chân chính và theo đuổi. Đừng dành quá nhiều thời gian bên bảng điện nó chỉ khiến bạn thêm bất an, stress ảnh hưởng tới công việc, cuộc sống.

4/ Không có bữa trưa miễn phí.
Khi bạn mua xe, đi ăn hàng, coi phim bạn phải trả giá tương ứng để tận hưởng sản phẩm dịch vụ.
Mua chứng khoán cũng vậy trước khi tận hưởng được khoản tiền lãi ngọt ngào bạn cũng phải trả giá. Cái giá ấy không chỉ là số tiền bỏ ra mua mà còn là những áp lực tâm lý, khó chịu với chuỗi ngày giảm giá kéo dài.
Hãy rèn luyện cho mình tính tuân thủ theo các nguyên tắc đề ra.

5/ Tiền không để chung một giỏ.
Luôn giữ lại ít nhất 5% tiền mặt để chi tiêu khi cần.
Nếu tài sản lớn bạn không nên để toàn bộ vào chứng khoán. Đây là kênh đầu tư rủi ro độ biến động lớn. Bạn nên chia ra đầu tư vào các lớp tài sản khác nhau. Trong đó ít nhất 30% vào tài sản nền tảng, bền vững như trái phiếu, tiền gửi, bất động sản.
Với chứng khoán tốt nhất chia tài khoản làm 2 phần: 60-70% đầu tư dài hạn các cổ phiếu cơ bản tăng trưởng tốt. Phần còn lại đầu cơ ngắn hạn 1-3 tháng nếu bạn có phương pháp trading tốt.

5 điều nhỏ đó có thể sẽ có ích nếu bạn nhớ kỹ mỗi ngày.
Đừng để thất bại thêm một lần nữa.

(From Mr. Daniel Nguyen Invest)

2 Likes

No FOMO

Ông Vương là một doanh nhân thành đạt ở Mỹ. Ông từng nói với cậu con trai Tiểu Vương của mình rằng đợi đến khi cậu được 23 tuổi, ông sẽ giao lại nghiệp vụ tài chính của công ty cho cậu.
Nào ngờ, đúng ngày sinh nhật 23 tuổi của con trai, lão Vương lại dẫn cậu đến sòng b.ạ.c… Tiểu Vương trước giờ chưa từng đặt chân vào sòng b.ạ.c. Ông Vương đưa cho cậu 2000 đô-la, truyền cho cậu hiểu rõ mánh khóe và thủ đoạn trên chiếu bài.
Sau đó, ông dặn cậu dù thế nào cũng không được để thua sạch hết tiền. Tiểu Vương gật đầu nhận lời. Lão Vương vẫn chưa thể yên tâm, dặn con trai nhất định phải giữ lại 500 đô-la. Tiểu Vương nghĩ thầm trong b.ụ.n.g, bố nói còn lại bao nhiêu thì sẽ còn lại bấy nhiêu, chuyện này nào có khó gì.
Tuy nhiên cậu lại không ngờ được rằng m.á.u c.ờ b.ạ.c rất mau chóng đã ngấm vào máu mình. Cậu thua đến tối tăm mặt mũi, không còn lại xu dính túi, từ sớm đã quên sạch lời dặn của cha. Thì ra, sự lo lắng của ông Vương quả thực không thừa. Ra khỏi sòng bạc, Tiểu Vương vô cùng chán nản.
Anh vốn tưởng rằng hai ván sau cùng có thể kiếm lại được cả vốn lẫn lời bởi lúc đó lá bài trên tay đang rất tốt. Nào ngờ Tiểu Vương thua lại càng thảm hơn. Ông Vương nói: “Con vẫn còn phải đi vào sòng bài tiếp nữa. Nhưng con đã thua sạch hết tiền vốn, ta không thể cho con thêm đồng nào nữa cả. Chúng ta có giao ước trước, con cần phải tự mình kiếm lấy tiền”.
Không lâu sau, Tiểu Vương tận dụng thời gian một tháng đi làm nhân viên thời vụ kiếm được 700 đô-la. Một lần nữa, anh lại đi vào sòng b.ạ.c.
Lần này, anh tự đặt ra quy định cho mình, chỉ được phép thua một nửa số tiền. Khi thua đến nửa số tiền, anh nhất định sẽ rời khỏi canh bạc. Nhưng đến khi thua đến mức giới hạn mà mình đặt ra, có một ma lực vô hình khiến hai chân anh cứng đơ ở đó không cử động được. Tiểu Vương đã phá vỡ kế hoạch của mình.
Dù day dứt trong tâm, sau cùng anh vẫn đặt hết toàn bộ số tiền lên trên canh bạc. Lần này anh lại thua sạch. Người cha đứng ở bên cạnh nhìn anh không nói lời nào. Khi đi ra khỏi sòng b.ạ.c, Tiểu Vương nói với cha rằng: “Con không muốn bước chân vào sòng b.ạ.c nữa. Con chỉ có thể là một kẻ thất bại.
Hơn nữa, tính cách của con cũng là đến khi thua sạch hết đồng xu cuối cùng mới chịu dừng lại”. Người cha nói: “Không, con vẫn phải đi vào sòng b.ạ.c tiếp nữa, bởi đó là nơi trận đấu diễn ra kịch liệt nhất, vô tình nhất, tàn khốc nhất trên thế giới này. Đời người cũng giống như canh b.ạ.c, sao con lại không bước vào?”.
Tiểu Vương đành phải đi làm thuê ngắn hạn.
Khi anh bước chân vào sòng bạc lần nữa đã là chuyện của nửa năm sau. Lần này, vận khí của anh vẫn không được tốt, lại là một màn thua cuộc như thường lệ. Nhưng anh đã điềm tĩnh hơn, chín chắn hơn rất nhiều. Khi tiền thua hết một nửa, anh dứt khoát rời khỏi sòng bạc.
Thực chất tuy vẫn thua nhưng trong lòng anh lại có một loại cảm giác chiến thắng. Lần này anh đã chiến thắng được bản thân mình. Anh đã không để mình phải thua đến đồng xu cuối cùng.
Lão Vương nhìn ra được niềm vui sướng của con trai, nói: “Con cho rằng đi vào sòng b.ạ.c là muốn chiến thắng ai đây! Con trước hết cần phải chiến thắng bản thân mình! Kiếm soát được bản thân mình, con mới có thể trở thành người thắng cuộc thật sự“.
Từ đây, mỗi lần đi vào sòng bạc, Tiểu Vương đều đặt ra một mức giới hạn cho riêng mình: Khi thua mất một phần mười số tiền, anh nhất định sẽ rời khỏi đó. Lâu dần, Tiểu Vương quen thuộc với sòng bài và đã bắt đầu chiến thắng.
Lần đầu tiên, anh không chỉ giữ được tiền vốn, hơn nữa còn thắng được mấy trăm đô-la. Người cha đứng bên cạnh nhắc nhở anh, bây giờ đã đến lúc phải rời khỏi bàn đánh b.ạ.c rồi. Nhưng ở vào lúc gió thuận buồm xuôi như vậy, Tiểu Vương nào chịu bỏ cuộc? Quả nhiên anh lại thắng được thêm 15% số tiền. Tiểu Vương mừng rỡ khôn cùng, trước mắt đã sắp thắng được con số gấp đôi.
Đây là cảnh trước nay anh chưa từng tưởng tượng ra, trong lòng hứng khởi không thôi. Nào ngờ, chính ngay lúc này, tình thế đã chuyển biến bất ngờ, có mấy đối thủ đã gia tăng tiền cược. Chỉ vỏn vẹn hai ván, anh đã thua sạch. Tiểu Vương giật mình, khắp người đổ mồ hôi hột. Lúc này anh mới nhớ đến lời khuyên can của ông Vương. Nếu như lúc đó có thể rời khỏi sòng, anh đã là một người chiến thắng.
Đáng tiếc, ngay trước ngưỡng cửa chiến thắng, lại một lần nữa Tiểu Vương phải làm người thua cuộc. Một năm sau, lão Vương lại đến sòng bạc xem phong cách đánh bạc của con trai.
Tiểu Vương của lúc này đã giống như một tay già đời, thắng thua đều dừng lại ở mức khoảng 10%, không kể là thua mất 10%, hay là thắng được 10%, anh đều sẽ rời khỏi sòng. Ngay cả lúc đắc ý nhất, anh cũng sẽ buông tay, dứt khoát rời đi. Lão Vương cảm động không thôi.
Ông biết được rằng TRÊN ĐỜI NÀY, NGƯỜI CÓ THỂ RÚT LUI NGAY TRONG LÚC CHIẾN THẮNG MỚI LÀ NGƯỜI CHIẾN THẮNG THỰC SỰ.
Những người như vậy, thiên hạ ít lại càng ít. Còn con trai của ông đã làm được điều đó. Lão Vương cuối cùng quyết định bàn giao khối tài sản mấy chục tỷ của nhà mình cho Tiểu Vương đảm trách. Tiểu Vương vô cùng kinh ngạc, bởi anh vẫn còn chưa hiểu chút gì về nghiệp vụ của công ty.
Lão Vương vẻ m.ặ.t ung dung bình thản nói: “Nghiệp vụ là chuyện nhỏ, biết bao nhiêu người thất bại không phải là bởi họ không hiểu nghiệp vụ, mà là không khống chế được cảm xúc bản thân, rồi phóng túng d.ụ.c v.ọ.n.g không ngừng.
Người ta không phải không biết cách nắm giữ tài sản mà là không kiểm soát nổi chính mình. Điều này, con đã học được rồi“.
Quả đúng vậy, đối thủ khó chiến thắng nhất là chính bản thân mình. Kiểm soát tâm trạng, khắc chế cảm xúc tham lam, sợ hãi, tuyệt vọng, hối hận… dường như là một quan ải bất tận của đời người.
Người có thể thành công nhất định phải học được kiềm chế bản thân. Còn chỉ vì cái lợi mà mê mờ, thì tiền bạc có bao nhiêu rồi cũng trôi hết theo dục vọng và lòng tham vô tận.

Nguồn: Chìa khóa doanh nghiệp

1 Likes